Viên cai ngục đến xưởng giày trong nhà giam, nơi Jimmy Vanlentine đang cần mẫn với những đường may trên phần mũi giày để áp giải anh ta đến phòng giám đốc. ở đó, viên quản đốc đưa cho Jimmy tờ ân xá vừa được ngài thống đốc ký vào sáng nay. Jimmy tỏ vẻ nhàm chán khi nhận tờ giấy. Anh đã ở đây được gần 10 tháng trong bản án 4 năm trong khi anh ta nghĩ anh chỉ phải ở đây cùng lắm là 3 tháng. Với một người đàn ông, có nhiều mối quan hệ như Jimmy Valentine thì việc bắt anh ta chẳng có ích gì. Bắt rồi lại thả!
Viên quản đốc nói: “ Valentine này, sáng mai cậu sẽ được tự do. Hãy cố lên và trở thành người đàn ông chân chính. Thực chất cậu không phải là 1 người xấu. Đừng cậy két sắt nữa và hãy sống cho ngay thẳng.”
- Jimmy ngạc nhiên đáp: “Tôi ư? Tại sao ông lại nói vậy, tôi chưa bao giờ cậy két sắt cả”.
- “ồ, thôi đi” ông giám đốc cười chế nhạo. “ Không hả? Vậy cậu đã làm gì để bị đưa vào đây trong vụ Springfield? Bởi vì cậu không có bằng chứng ngoại phạm và để đề phòng bất trắc cậu đã câu kết với một số người có vai vế trong xã hội đúng không? Hay đơn giản là Hội Thẩm Đoàn già nua ủng hộ cậu? Trong đó luôn luôn có một hoặc vài người đồng ý cậu vô tội.”
- Jimmy vẫn đáp lại một cách ngây ngô: “ Tôi hả? Tại sao thưa ngài! Tôi chưa bao giờ đặt chân đến Springfield.
Viên quản đốc nói với Cronin : “Đưa cậu ta về và chuẩn bị đồ đạc để thả cậu ta ra vào 7 giờ sáng mai. Trước đó, nhớ đưa cậu ta đến phòng đợi. Valentine, hãy nghĩ về những lời khuyên của tôi.”
7 giờ15 sáng hôm sau, Jimmy đứng bên ngoài văn phòng quản đốc Anh ta mặc một bô vét may sẵn rẻ tiền, mang một đôi giày cứng nhắc mà còn đi phát ra tiếng kêu chít chít thường được phát cho những người tù khi họ được trả tự do.
Thư ký đưa cho Jimmy 1 vé tàu và tờ 5 đôla với hy vọng của nhà nước rằng anh ta có thể làm lại cuộc đời và trở thành 1 người công dân tốt. Ngài giám đốc thì mời Jimmy 1 điếu xì gà rồi bắt tay anh. Vậy là Valentine, tù nhân số 9762 được ghi vào sổ với nội dung “ lệnh tha cuả Thống Đốc”. Sau đó, Jimmy Valentine bước đi trên con đường đầy nắng.
Chẳng màng tới tiếng chim hót, cành lá vẫy gọi và cả hương hoa quyến rũ, Jimmy đi thẳng về phía khách sạn. Ở đó, anh ta tận hưởng hương vị ngot ngào đầu tiên của tự do bằng cách chén sạch 1 con gà nướng và uống cạn 1 chai rượu vang trắng, tiếp theo đó là phì phà điếu xì gà loại thương hạng tốt hơn cả điếu mà giám đốc đã mời anh . Sau đó, anh ta ung dung tiến đến nhà ga, búng 1 đồng 25 xu một cách điêu nghệ vào nón của 1 người mù ngồi trước cửa nhà ga rồi bước lên tàu. 3 giờ sau, anh ta xuống tàu ở 1 ngôi làng nhỏ gần ranh giới tiểu bang. Sau đó, Jimmy bước vào 1 quán cà phê của một người tên Mike Dolan và bắt tay với Mike, người đàn ông đứng sau quầy bar.
- “ Xin lỗi Jimmy. Chúng tôi đã không thể làm điều đó sớm hơn được ” Mike nói: “ có 1 số ý kiến từ Springfield ngăn cản việc này nên suýt tí nữa ông thống đốc ko chịu giải quyết. Ổn chứ anh bạn ?”
- Jimmy đáp : ‘Ổn. Chìa khóa của tôi đâu ?’
Jimmy cầm lấy chìa khóa rồi bước lên lầu, mở cửa một căn phòng ở phía sau. Mọi thứ trong phòng vẫn còn y nguyên như lúc anh đi. Trên sàn nhà vẫn còn cái nút cổ áo của ông Ben Price mà bị giật mạnh trong lúc ông cùng đám cảnh sát ập bắt giữ Jimmy.
Kéo chiếc giường xếp ra khỏi tường, Jimmy đẩy nhẹ tấm ván áp trong tường và lôi ra cái vali bám đầy bụi. Anh ta mở vali rồi ngắm nhìn khoan khoái bộ đồ nghề ăn trộm tốt nhất khu vực miền Đông nước Mỹ. Nó là một bộ đầy đủ, đặc biệt làm bằng thép tôi luyện, được đặt làm theo mẫu thiết kế mới nhất gồm có khoan, giùi, cái vặn ốc tay quay, xà beng, cái kẹp cùng với 2 hoặc 3 dụng cụ mới lạ do chính Jimmy sáng chế và anh ta rất tự hào về bộ đồ nghề này. Anh ta phải mất hơn 900 đôla để đặt làm ở một nơi chuyên làm những dụng cụ như thế cho những tay tội phạm chuyên nghiệp.
Nửa gờ sau, Jimmy xuống lầu, đi qua quầy cà phê. Giờ đây, Jimmy mặc 1 bộ đồ vừa vặn, trang nhã, tay anh xách vali đã được lau chùi cẩn thận.
- Mike hỏi thân thiện: “ đi làm ăn à”.
- Jimmy trả lời với giọn lúng túng : “ Tôi á. Tôi ko hiểu, tôi là nhân viên đại diện công ty bánh quy và lương thực New York mà ”.
Câu nói đó làm cho Mike cảm thấy vui. Rồi Jimmy đi lấy nước khoáng và sữa vì anh ta chưa bao giờ uống những loại rượu mạnh.
Một tuần sau khi thả tự do cho tù nhân số 9762- Valentine , có một vụ trộm ở Richmond, Indianna được tiến hành rất gọn mà không để lại bất kỳ một manh mối nào. Số tiền bị mất cắp không nhiều lắm chỉ khoảng 800 đôla. Hai tuần sau đó, một két sắt chống trộm với thiết kế hiện đại, tinh xảo ở Logansport cũng bị mở tung và 1500 đôla trong đó như một miếng pho mát ngon lành đã chẳng còn. Tuy nhiên, những hối phiếu và đồng xu lẻ thì còn nguyên. Vụ này bắt đầu thu hút sự chú ý của cảnh sát điều tra tội phạm. Sau đó không lâu vụ trộm két sắt của một ngân hàng lâu đời ở thành phố Jefferson đã làm xôn xao dư luận, như thể là quăng vào miệng núi lửa tổng số tiền là 5000 đôla làm phun trào sự chú ý tới ngân hàng này. Số tiền thiệt hại quá lớn khiến cho ông chánh thanh tra Ben Price lo lắng và bắt đầu ra quân. So sánh những dấu vết tại hiện trường, ông phát hiện ngay ra những nét tương tự đáng chú ý trong cách hành động của tên trộm.
“ Chính Dandy Jim Valentine là tác giả chứ chẳng ai khác. Hắn lại quay về món nghề cũ rồi. Hãy nhìn những núm khóa kia mà xem, chúng bị giật mạnh dễ dàng cứ y như người ta nhổ củ cải khi trời mưa vậy. Chỉ có Jimmy mới có được cái kẹp để có thể làm được thôi. Lại nhìn những cái lẫy khóa bị bung ra mới gọn làm sao. Hắn không bao giờ phải khoan đến mũi thứ hai. Đúng vậy. Tôi nghĩ và tôi muốn bắt thằng Valentine. Lần tới hắn sẽ hành động mà không cần nhiều thời gian hay mắc sai lầm nào nữa”.
Ben Price đã quá quen với những thói quen của Jimmy khi điều tra vụ trộm ở Springfield. Chuồn lẹ , trốn đi thật xa, không cần đồng bọn và có năng khiếu về cách ăn nói. Đó là những lý do giúp Valentine trở thành người chạy tội giỏi. Các ông chủ két sắt cảm thấy nhẹ cả người khi nghe tin thám tử Ben Price đang lần theo dấu vết của tên trộm danh tiếng này.
Một chiều nọ, Jimmy Valentine cùng chiếc vali trèo ra khỏi chiếc xe chở thư thuê dừng ở Elmore. Đó là một thị trấn nhỏ cách đường ray xe lửa 5 dặm trong vùng hẻo lánh thuộc bang Arkansas. Jimmy trông giống như một chàng sinh viên năm cuối dáng vẻ lực lưỡng về thăm quê nhà, bước đi thong thả trên vỉa hè lót ván hướng về phía khách sạn.
Bỗng có một tiểu thư băng qua đường, ngang qua mặt anh ta ở góc phố rồi rẽ vào một cửa hiệu có treo bảng “ ngân hàng Elmore”. Lú liếc nhìn vào mắt cô ấy, anh ta như bị hớp hồn quên cả mình là ai, trở thành một người hoàn toàn khác. Còn cô ấy hình như có vẻ hơi ngượng rồi cúi mặt xuống. Ở Elmore hiếm có chàng trai nào ăn mặc bảnh bao như Jimmy thì phải.
Jimmy tóm lấy 1 cậu bé đang chơi thơ thẩn trên bậc thềm ngân hàng và hỏi cậu như thể anh ta là một cổ đông, sau đó hỏi thêm thông tin về thị trấn, chốc chốc anh ta lại giúi cho cậu bé 1 hào. Một lát sau, tiểu thư bước ra với một ánh mắt lạnh lùng và đi thẳng, không còn để ý tới chàng thanh niên xách chiếc vali nữa.
- Jimmy khôn khéo hỏi: “ Tiểu thư Polly Simpson đó phải không?”
- Cậu bé trả lời: “ không đâu. Đó là tiểu thư Annabel Adams. Bố cô ấy là chủ ngân hàng này. Chú tới Elmore làm gì vậy? Đó có phải dây đồng hồ bằng vàng không ạ? Cháu dự định mua một con chó bun. Chú không có hào nào nữa à”
Jimmy đến khách sạn Planters. Đăng ký 1 phòng với tên Ralph D. Spencer. Anh ta dựa vào quầy tiếp tân rồi bắt chuyện với nhân viên khách sạn. Anh ta bảo tới Elmore để kinh doanh. Anh đang nghĩ về việc kinh doanh giày dép. Liệu kinh doanh giày dép ở đây có được không nhỉ? Ở đây có hiệu giày nào chưa?
Chàng nhân viên rất ấn tượng về cách ăn mặc và thái độ nhã nhặn của Jimmy. Anh ta có thể là kiểu mẫu về thời trang cho những thanh niên giàu có ở vùng Elmore và tự nhìn lại, anh thấy ở mình thiếu sót rất nhiều. Trong khi cố gắng tìm hiểu về dung mạo vương giả của Jimmy. Anh ta nhiệt tình cho biết:
“Vâng. Nên có 1 cửa hàng giày ở đây. Hiện tại, thị trấn này vẫn chưa có tiệm giày nào cả. Thường thì mặt hàng này chỉ được bán ở cửa hàng đồ khô và tạp hóa thôi. Việc kinh doanh tại đây đang có chiều hướng khá lên. Mong rằng anh sẽ sớm có quyết định định cư tại đây. Anh sẽ thấy hài lòng với cuộc sống ở đây, người dân vùng này rất gần gũi”.
Spencer nghĩ anh ta sẽ nán lại vài ngày để xem xét tình hình. Nhân viên khách sạn không cần gọi bồi vì anh sẽ tự xách vali khá nặng của mình.
Thế là ngài Ralph Spencer, 1 con người mẫu mực xuất thân từ đống tro tàn của Jimmy Valentine. Đống tro tàn đó bị tan biến bởi ngọn lửa tình yêu nồng cháy. Jimmy quyết định ở lại Elmore lập nghiệp, anh ta mở hiệu giày và điều hành công việc kinh doanh khá tốt.
Về mặt xã hội, Jimmy cũng thành công không kém, anh quen biết nhiều. Và hơn nữa ước nguyện của anh cũng đã thành. Anh đã quen tiểu thư Annabel Adams, nét quyến rũ của nàng đã làm anh càng ngày càng yêu say đắm.
Đến cuối năm nay, hoàn cảnh sống của ngài Ralph Spencer có thể tóm lại như sau: Anh ta đã chiếm được tình cảm của người dân trong thị trấn, cửa hàng giày dép làm ăn phát đạt. Anh và Annabel đã đính hôn và sẽ tiến hành đám cưới trong 2 tuần nữa. Ông Adam, một ông chủ ngân hàng tiêu biểu và cần cù, rất ưng thuận về chàng rể tương lai. Còn Annabel, cô yêu anh bao nhiêu thì hãnh diện về anh bấy nhiêu. Anh ta thừơng xuyên đến chơi nhà ông Adam cũng như gia đình nhà chị gái của Annabel như thể anh đã là người một nhà .
Một ngày nọ, Jimmy ngồi trong phòng và viết thư đến một địa chỉ tin cậy của một người bạn ở St. Louis.
Billy thân mến,
Vào lúc 9 giờ tối ngày thứ tư, tớ muốn cậu có mặt tại quán Sullivan ở Little rock. Tớ muốn nhờ cậu giải quyết một số vấn đề nhỏ giúp tớ. Nhân tiện tớ muốn tặng cậu bộ đồ nghề của tớ. Tớ biết cậu sẽ rất thích. Cậu không thể làm lại bộ giống hệt của tớ với 1000 đôla đâu. Billy này, tớ đã bỏ nghề một năm nay rồi. Hiện tớ có một cửa hàng hoạt động rất tốt. Tớ đang hoàn lương và dự định lấy một cô gái tuyệt vời nhất thế gian này vào 2 tuần nữa. Billy à, giờ đây tớ nhận thấy rằng cuộc sống lương thiện là cuộc sống tốt nhất. Từ nay tớ sẽ không chạm vào bất kỳ một đồng xu nào của ai nữa. Sau khi cưới vợ tớ định bán hết của cải rồi đến miền Tây sinh sống, chỉ ở đấy mới hy vọng tớ không bị quấy rầy vì những tai tiếng cũ của mình. Như tớ đã nói với cậu Billy, vợ tớ đúng là một thiên thần. Cô ấy tin tớ nên tớ sẽ không làm bất cứ một điều tội lỗi nào nữa để không phụ lòng tin ấy. Tớ sẽ mang bộ đồ nghề đến cho cậu.
Người bạn cũ
Jimmy
Vào tối thứ hai ấy sau khi Jimmy viết thư, Ben Price đang ngồi lắc lư trên chiếc xe ngựa màu mè một cách kín đáo đến Elmore. Đến thị trấn ông đi thăm dò tình hình một vòng trong im lặng mãi cho đến khi ông ta tìm thấy điều ông ta muốn. Ông ngắm nhìn dung mạo của ông chủ trẻ Ralph D. Spencer từ hiệu thuốc nằm đối diện cửa hiệu giày dép của Spencer.
Ông Ben lẩm bẩm trong miệng: “Jimmy, giờ cậu định lấy cả con gái ông chủ ngân hàng cơ đấy. Tốt thôi. Tôi không biết đâu”.
Sáng ngày hôm sau Jimmy ăn sáng ở nhà ông Adamses. Hôm nay anh dự định đến Little Rock để sắm đồ cưới và mua vài món quà thật đẹp cho Annabel. Và đây cũng là lần đầu tiên anh rời khỏi thị trấn kể từ khi anh đến Elmore. Tính đến nay đã hơn một năm kể từ khi anh thực hiên vụ trộm cuối cùng, nên anh quyết định liều ra ngoài một phen.
Sau khi điểm tâm, cả nhà kéo nhau xuống phố gồm có ông Adam, tiểu thư Annabel, Jimmy, chị gái của Annabel cùng hai đứa con mới lên 5, và 9 tuổi. Họ kéo đến khách sạn nơi Jimmy ở. Đến nơi anh chạy lên phòng và lấy cái vali. Sau đó, họ đến ngân hàng. Ở đó, xe ngựa cùng người xà ích tên Dolph Gibson đang chờ Jimmy để đưa anh ra ga.
Tất cả mọi người đi qua thanh rào chắn cao khắc bằng gỗ sồi để vào căn phòng bên trong ngân hàng, có cả chàng rể tương lai của ông Adam, đi đến đâu cũng được chào đón. Đám nhân viên ngân hàng cúi chào anh răm rắp. Jimmy để chiếc vali xuống. Lúc này, trái tim Annabel tràn ngập hạnh phúc, trở nên hoạt bát nghịch nghợm. Cô đội chiếc mũ của Jimmy và nhấc chiếc vali lên. Annabel nói: “em sẽ không trở thành người chào hàng tốt được”, “ ồ anh Ralph nó mới nặng làm sao?” Cảm tưởng như vali đầy những thỏi vàng.
Jimmy nói lạnh lùng: “Toàn những cái đế giày mạ kền trong đó thôi, anh sẽ gửi trả lại. Anh nghĩ giữ nó lại chỉ thêm gánh nặng, vả lại anh cũng đang dành giụm tiền.”
Ông chủ ngân hàng Elmore vừa mới đặt một cái tủ sắt mới. Ông Adam rất hãnh diện về nó và muốn khoe với mọi người. Khung tủ tuy nhỏ nhưng nó có cửa rất hiện đại và tinh xảo. Mỗi lần quay tay nắm là ba thanh thép lớn đâm sâu , gắn chặt vào tủ, và có cả nắm khóa hẹn giờ tự động. Ông Adam phổng mũi giải thích những tính năng hiện đại của chiếc két sắt cho Spencer nghe, anh lịch sự tỏ ra chăm chú nghe nhưng không mấy thích thú. Hai đứa nhỏ May và Agatha rất khoái cái thanh kim loại bóng loáng và mấy núm điều khiển ngộ ngộ.
Trong khi mọi người đang chú ý nghe ông Adam thì ông Ben Price từ từ bước vào ngân hàng, tay tì lên mặt quầy, nhìn một cách khó hiểu vào bên trong rào chắn. Nhân viên ngân hàng tới hỏi, ông ta nói ông chỉ chờ người quen.
Đột nhiên có một hoặc hai tiếng la hét của người phụ nữ cộng với âm thanh của sự hỗn loạn. Nhân lúc người lớn không để ý, cô bé May, 9 tuổi, ham chơi, đã đẩy em mình vào trong tủ sắt. Sau đó, cô bé cài then chốt cửa và xoay mấy núm số trên cửa tủ giống y như ông Adam làm lúc nãy.
Ông chủ ngân hàng thấy vậy vội nhào tới giằng lấy tay nắm và kéo mạnh một lúc. Ông buồn rầu nói “ không tài nào mở cứa được. Lại chưa chỉnh số hẹn giờ nữa chứ”.
Mẹ Agatha gào thét một cách điên cuồng.
- Ông Adam run rẫy nói: “ bình tĩnh nào. Tất cả im lặng một lúc được không.”
- Ông cố gắng gọi lớn : “Agatha, cháu có nghe ông nói rõ chứ”.
Trong suốt sự im lặng đáng sợ ấy, mọi người nghe rất rõ âm thanh la hét sợ hãi khiếp đảm của cô bé bị nhốt trong hầm tối.
- Người mẹ lại kêu gào: “ con gái yêu quí của mẹ. Con bé sẽ chết khiếp mất. Hãy mở cửa ra. Phá ra đi. Ai làm gì đó đi chứ.”
- Ông Adam nói với giọng run run: “Chỉ có thợ ở Litltle Rock mới có thể mở cánh cửa này . Trời ơi. Chúng ta sẽ phải làm gì đây hả Spencer? Con bé không chịu nổi ở trong đó lâu được đâu. Không có đủ không khí, hơn nữa con bé sẽ lên bị co giật vì sợ hãi .”
Người mẹ lúc này như phát điên lên, tay đập mạnh vào cánh cửa tủ. Một số người gợi ý một cách thiếu suy nghĩ là cho nổ mìn. Annabel quay sang nhìn Jimmy, ánh mắt cô ấy rất đau khổ nhưng vẫn còn chút gì đó hy vọng. Đối với một người phụ nữ, người đàn ông mà cô ấy yêu là người có sức mạnh vô biên không gì là không thể làm được.
- “ Anh Ralph, anh hãy làm gì giúp chị ấy đi”.
Anh ta nhìn cô ấy với nụ cười lạ lùng trên môi và trong sâu thẳm mắt anh.
- Anh nói: “ Annabel , đưa cho anh bông hoa hồng em đang cài trên áo được không?”
Cô ấy hầu như không tin nổi vào tai mình nữa, nhưng cô tháo bông hoa ra đặt vào tay Jimmy. Anh ta cất nó vào túi áo vét, rồi cởi áo khoác ngoài ra, xoắn tay áo lên. Chính hành động đó đã giết chết hình tượng ngài Ralph D.Spencer trong mắt mọi người, thay vào đó là hình ảnh của Jimmy Valentine.
- Anh ta ra lệnh ngắn gọn: “tất cả mọi người, hãy tránh ra khỏi cánh cửa tủ hết đi”.
- Anh ta đặt vali lên bàn , rồi mở toang. Từ lúc ấy, anh dường như không còn biết ai ở xung quanh nữa. Anh đặt những dụng cụ kỳ quặc ra ngoai ánh sáng một cách nhanh chóng và theo thứ tự, vừa làm vừa húyt sáo. Trong bầu không khí im lặng đến nghẹt thở, mọi người chăm chú quan sát những hành động của Jimmy đến mê mẩn.
Chỉ cần một phút, mũi khoan nhỏ của Jimmy đã ăn sâu vào trong cánh cửa thép. Trong vòng mười phút, cánh cửa mở toang. Anh đã phá kỷ lục do chính anh lập nên qua các lần mở trước. Anh đẩy lùi cái then chốt rồi mở cửa ra.
Agatha gần như té xỉu trong vòng tay mẹ nhưng an toàn rồi.
Jimmy mặc áo khoác vào, và đi ra khỏi thanh rào chắn hướng ra phía cửa trước. Trong khi anh bước ra anh nghĩ mình đã nghe một giọng nói quen thuộc nhưng thật xa vời “anh Ralph”. Tuy nhiên anh không bao giờ lưỡng lự.
Ngoài cửa một người đàn ông hơi to lớn cản đường anh.
- Jimmy vấn với nụ cười khó hiểu ấy nói: “ chào ông Ben. Cuối cùng ông đã đến đấy à? Thôi, chúng ta đi nào. Bây giờ tôi không biết rằng điều đó làm cho sự thể thay đổi hoàn toàn.
Và rồi ngài Ben Price hành động rất lạ lùng.
- Ông nói: “ Ông spencer, tôi đoán ông đã nhầm. Tôi không nghĩ là tôi biết ông. Xe ngựa đang chờ ông phải không?”
Sau đó, ông Ben Price quay lưng và đi thẳng ra ngoài đường.
---------
A guard came to the prison shoe-shop, where Jimmy Valentine was assiduously stitching uppers, and escorted him to the front office. There the warden handed Jimmy his pardon, which had been signed that morning by the governor. Jimmy took it in a tired kind of way. He had served nearly ten months of a four year sentence. He had expected to stay only about three months, at the longest. When a man with as many friends on the outside as Jimmy Valentine had is received in the "stir" it is hardly worth while to cut his hair.
"Now, Valentine," said the warden, "you'll go out in the morning. Brace up, and make a man of yourself. You're not a bad fellow at heart. Stop cracking safes, and live straight."
"Me?" said Jimmy, in surprise. "Why, I never cracked a safe in my life."
"Oh, no," laughed the warden. "Of course not. Let's see, now. How was it you happened to get sent up on that Springfield job? Was it because you wouldn't prove an alibi for fear of compromising somebody in extremely high-toned society? Or was it simply a case of a mean old jury that had it in for you? It's always one or the other with you innocent victims."
"Me?" said Jimmy, still blankly virtuous. "Why, warden, I never was in Springfield in my life!"
"Take him back, Cronin!" said the warden, "and fix him up with outgoing clothes. Unlock him at seven in the morning, and let him come to the bull-pen. Better think over my advice, Valentine."
At a quarter past seven on the next morning Jimmy stood in the warden's outer office. He had on a suit of the villainously fitting, ready-made clothes and a pair of the stiff, squeaky shoes that the state furnishes to its discharged compulsory guests.
The clerk handed him a railroad ticket and the five-dollar bill with which the law expected him to rehabilitate himself into good citizenship and prosperity. The warden gave him a cigar, and shook hands. Valentine, 9762, was chronicled on the books, "Pardoned by Governor," and Mr. James Valentine walked out into the sunshine.
Disregarding the song of the birds, the waving green trees, and the smell of the flowers, Jimmy headed straight for a restaurant. There he tasted the first sweet joys of liberty in the shape of a broiled chicken and a bottle of white wine--followed by a cigar a grade better than the one the warden had given him. From there he proceeded leisurely to the depot. He tossed a quarter into the hat of a blind man sitting by the door, and boarded his train. Three hours set him down in a little town near the state line. He went to the cafe of one Mike Dolan and shook hands with Mike, who was alone behind the bar.
"Sorry we couldn't make it sooner, Jimmy, me boy," said Mike. "But we had that protest from Springfield to buck against, and the governor nearly balked. Feeling all right?"
"Fine," said Jimmy. "Got my key?"
He got his key and went upstairs, unlocking the door of a room at the rear. Everything was just as he had left it. There on the floor was still Ben Price's collar-button that had been torn from that eminent detective's shirt-band when they had overpowered Jimmy to arrest him.
Pulling out from the wall a folding-bed, Jimmy slid back a panel in the wall and dragged out a dust-covered suit-case. He opened this and gazed fondly at the finest set of burglar's tools in the East. It was a complete set, made of specially tempered steel, the latest designs in drills, punches, braces and bits, jimmies, clamps, and augers, with two or three novelties, invented by Jimmy himself, in which he took pride. Over nine hundred dollars they had cost him to have made at ----, a place where they make such things for the profession.
In half an hour Jimmy went down stairs and through the cafe. He was now dressed in tasteful and well-fitting clothes, and carried his dusted and cleaned suit-case in his hand.
"Got anything on?" asked Mike Dolan, genially.
"Me?" said Jimmy, in a puzzled tone. "I don't understand. I'm representing the New York Amalgamated Short Snap Biscuit Cracker and Frazzled Wheat Company."
This statement delighted Mike to such an extent that Jimmy had to take a seltzer-and-milk on the spot. He never touched "hard" drinks.
A week after the release of Valentine, 9762, there was a neat job of safe-burglary done in Richmond, Indiana, with no clue to the author. A scant eight hundred dollars was all that was secured. Two weeks after that a patented, improved, burglar-proof safe in Logansport was opened like a cheese to the tune of fifteen hundred dollars, currency; securities and silver untouched. That began to interest the rogue- catchers. Then an old-fashioned bank-safe in Jefferson City became active and threw out of its crater an eruption of bank-notes amounting to five thousand dollars. The losses were now high enough to bring the matter up into Ben Price's class of work. By comparing notes, a remarkable similarity in the methods of the burglaries was noticed. Ben Price investigated the scenes of the robberies, and was heard to remark:
"That's Dandy Jim Valentine's autograph. He's resumed business. Look at that combination knob--jerked out as easy as pulling up a radish in wet weather. He's got the only clamps that can do it. And look how clean those tumblers were punched out! Jimmy never has to drill but one hole. Yes, I guess I want Mr. Valentine. He'll do his bit next time without any short-time or clemency foolishness."
Ben Price knew Jimmy's habits. He had learned them while working on the Springfield case. Long jumps, quick get-aways, no confederates, and a taste for good society--these ways had helped Mr. Valentine to become noted as a successful dodger of retribution. It was given out that Ben Price had taken up the trail of the elusive cracksman, and other people with burglar-proof safes felt more at ease.
One afternoon Jimmy Valentine and his suit-case climbed out of the mail-hack in Elmore, a little town five miles off the railroad down in the black-jack country of Arkansas. Jimmy, looking like an athletic young senior just home from college, went down the board side-walk toward the hotel.
A young lady crossed the street, passed him at the corner and entered a door over which was the sign, "The Elmore Bank." Jimmy Valentine looked into her eyes, forgot what he was, and became another man. She lowered her eyes and coloured slightly. Young men of Jimmy's style and looks were scarce in Elmore.
Jimmy collared a boy that was loafing on the steps of the bank as if he were one of the stockholders, and began to ask him questions about the town, feeding him dimes at intervals. By and by the young lady came out, looking royally unconscious of the young man with the suit- case, and went her way.
"Isn' that young lady Polly Simpson?" asked Jimmy, with specious guile.
"Naw," said the boy. "She's Annabel Adams. Her pa owns this bank. Why'd you come to Elmore for? Is that a gold watch-chain? I'm going to get a bulldog. Got any more dimes?"
Jimmy went to the Planters' Hotel, registered as Ralph D. Spencer, and engaged a room. He leaned on the desk and declared his platform to the clerk. He said he had come to Elmore to look for a location to go into business. How was the shoe business, now, in the town? He had thought of the shoe business. Was there an opening?
The clerk was impressed by the clothes and manner of Jimmy. He, himself, was something of a pattern of fashion to the thinly gilded youth of Elmore, but he now perceived his shortcomings. While trying to figure out Jimmy's manner of tying his four-in-hand he cordially gave information.
Yes, there ought to be a good opening in the shoe line. There wasn't an exclusive shoe-store in the place. The dry-goods and general stores handled them. Business in all lines was fairly good. Hoped Mr. Spencer would decide to locate in Elmore. He would find it a pleasant town to live in, and the people very sociable.
Mr. Spencer thought he would stop over in the town a few days and look over the situation. No, the clerk needn't call the boy. He would carry up his suit-case, himself; it was rather heavy.
Mr. Ralph Spencer, the phoenix that arose from Jimmy Valentine's ashes --ashes left by the flame of a sudden and alterative attack of love-- remained in Elmore, and prospered. He opened a shoe-store and secured a good run of trade.
Socially he was also a success, and made many friends. And he accomplished the wish of his heart. He met Miss Annabel Adams, and became more and more captivated by her charms.
At the end of a year the situation of Mr. Ralph Spencer was this: he had won the respect of the community, his shoe-store was flourishing, and he and Annabel were engaged to be married in two weeks. Mr. Adams, the typical, plodding, country banker, approved of Spencer. Annabel's pride in him almost equalled her affection. He was as much at home in the family of Mr. Adams and that of Annabel's married sister as if he were already a member.
One day Jimmy sat down in his room and wrote this letter, which he mailed to the safe address of one of his old friends in St. Louis:
Dear Old Pal:
I want you to be at Sullivan's place, in Little Rock, next
Wednesday night, at nine o'clock. I want you to wind up some
little matters for me. And, also, I want to make you a present of
my kit of tools. I know you'll be glad to get them--you couldn't
duplicate the lot for a thousand dollars. Say, Billy, I've quit
the old business--a year ago. I've got a nice store. I'm making an
honest living, and I'm going to marry the finest girl on earth two
weeks from now. It's the only life, Billy--the straight one. I
wouldn't touch a dollar of another man's money now for a million.
After I get married I'm going to sell out and go West, where there
won't be so much danger of having old scores brought up against
me. I tell you, Billy, she's an angel. She believes in me; and I
wouldn't do another crooked thing for the whole world. Be sure to be
at Sully's, for I must see you. I'll bring along the tools with me.
Your old friend,
Jimmy.
On the Monday night after Jimmy wrote this letter, Ben Price jogged unobtrusively into Elmore in a livery buggy. He lounged about town in his quiet way until he found out what he wanted to know. From the drug-store across the street from Spencer's shoe-store he got a good look at Ralph D. Spencer.
"Going to marry the banker's daughter are you, Jimmy?" said Ben to himself, softly. "Well, I don't know!"
The next morning Jimmy took breakfast at the Adamses. He was going to Little Rock that day to order his wedding-suit and buy something nice for Annabel. That would be the first time he had left town since he came to Elmore. It had been more than a year now since those last professional "jobs," and he thought he could safely venture out.
After breakfast quite a family party went downtown together--Mr. Adams, Annabel, Jimmy, and Annabel's married sister with her two little girls, aged five and nine. They came by the hotel where Jimmy still boarded, and he ran up to his room and brought along his suit- case. Then they went on to the bank. There stood Jimmy's horse and buggy and Dolph Gibson, who was going to drive him over to the railroad station.
All went inside the high, carved oak railings into the banking-room-- Jimmy included, for Mr. Adams's future son-in-law was welcome anywhere. The clerks were pleased to be greeted by the good-looking, agreeable young man who was going to marry Miss Annabel. Jimmy set his suit-case down. Annabel, whose heart was bubbling with happiness and lively youth, put on Jimmy's hat, and picked up the suit-case. "Wouldn't I make a nice drummer?" said Annabel. "My! Ralph, how heavy it is? Feels like it was full of gold bricks."
"Lot of nickel-plated shoe-horns in there," said Jimmy, coolly, "that I'm going to return. Thought I'd save express charges by taking them up. I'm getting awfully economical."
The Elmore Bank had just put in a new safe and vault. Mr. Adams was very proud of it, and insisted on an inspection by every one. The vault was a small one, but it had a new, patented door. It fastened with three solid steel bolts thrown simultaneously with a single handle, and had a time-lock. Mr. Adams beamingly explained its workings to Mr. Spencer, who showed a courteous but not too intelligent interest. The two children, May and Agatha, were delighted by the shining metal and funny clock and knobs.
While they were thus engaged Ben Price sauntered in and leaned on his elbow, looking casually inside between the railings. He told the teller that he didn't want anything; he was just waiting for a man he knew.
Suddenly there was a scream or two from the women, and a commotion. Unperceived by the elders, May, the nine-year-old girl, in a spirit of play, had shut Agatha in the vault. She had then shot the bolts and turned the knob of the combination as she had seen Mr. Adams do.
The old banker sprang to the handle and tugged at it for a moment. "The door can't be opened," he groaned. "The clock hasn't been wound nor the combination set."
Agatha's mother screamed again, hysterically.
"Hush!" said Mr. Adams, raising his trembling hand. "All be quite for a moment. Agatha!" he called as loudly as he could. "Listen to me." During the following silence they could just hear the faint sound of the child wildly shrieking in the dark vault in a panic of terror.
"My precious darling!" wailed the mother. "She will die of fright! Open the door! Oh, break it open! Can't you men do something?"
"There isn't a man nearer than Little Rock who can open that door," said Mr. Adams, in a shaky voice. "My God! Spencer, what shall we do? That child--she can't stand it long in there. There isn't enough air, and, besides, she'll go into convulsions from fright."
Agatha's mother, frantic now, beat the door of the vault with her hands. Somebody wildly suggested dynamite. Annabel turned to Jimmy, her large eyes full of anguish, but not yet despairing. To a woman nothing seems quite impossible to the powers of the man she worships.
"Can't you do something, Ralph--/try/, won't you?"
He looked at her with a queer, soft smile on his lips and in his keen eyes.
"Annabel," he said, "give me that rose you are wearing, will you?"
Hardly believing that she heard him aright, she unpinned the bud from the bosom of her dress, and placed it in his hand. Jimmy stuffed it into his vest-pocket, threw off his coat and pulled up his shirt- sleeves. With that act Ralph D. Spencer passed away and Jimmy Valentine took his place.
"Get away from the door, all of you," he commanded, shortly.
He set his suit-case on the table, and opened it out flat. From that time on he seemed to be unconscious of the presence of any one else. He laid out the shining, queer implements swiftly and orderly, whistling softly to himself as he always did when at work. In a deep silence and immovable, the others watched him as if under a spell.
In a minute Jimmy's pet drill was biting smoothly into the steel door. In ten minutes--breaking his own burglarious record--he threw back the bolts and opened the door.
Agatha, almost collapsed, but safe, was gathered into her mother's arms.
Jimmy Valentine put on his coat, and walked outside the railings towards the front door. As he went he thought he heard a far-away voice that he once knew call "Ralph!" But he never hesitated.
At the door a big man stood somewhat in his way.
"Hello, Ben!" said Jimmy, still with his strange smile. "Got around at last, have you? Well, let's go. I don't know that it makes much difference, now."
And then Ben Price acted rather strangely.
"Guess you're mistaken, Mr. Spencer," he said. "Don't believe I recognize you. Your buggy's waiting for you, ain't it?"
And Ben Price turned and strolled down the street.