Translated by Nguyen Thi Thanh Thuy - av30QL2
“Thật vậy!, rất đáng sợ, tôi đã trải qua một nỗi lo sợ thật khủng khiếp, nhưng tại sao anh lại nghĩ tôi điên chứ? Chính căn bệnh đã làm cho mọi giác quan của tôi trở nên nhạy cảm mà không hề bào mòn chúng đi chút nào. Trong mọi giác quan thì thính giác tôi nhạy bén nhất. Tôi có thể nghe được mọi thứ từ trên trời dưới đất. Tôi có thể nghe mọi thứ ngay cả địa ngục. Vậy tại sao anh lại nói tôi bị điên ? Hãy lắng nghe, anh sẽ thấy tôi tường thuật lại câu chuyện này một cách bình tĩnh và rõ ràng đấy chứ!”
Tôi không thể hiểu được làm thế nào ý tưởng này đã xâm nhập vào đầu óc tôi, nhưng một khi nó đã hình thành trong đầu, thì nó cứ ám ảnh tôi cả ngày lẫn đêm. Động lực thì không có, niềm đam mê cũng không! Tôi đã rất yêu quý hắn, vì ông già này chưa bao giờ làm gì sai với tôi cả. Hắn chưa bao giờ nhục mạ tôi. Tôi cũng không màng tới vàng của hắn. Tôi nghĩ động cơ duy nhất chính là đôi mắt của hắn. Vâng! Chính đôi mắt đó! Hắn có đôi mắt của một kẻ tham tàn, con mắt xanh nhợt nhạt bao phủ bởi một lớp màng mỏng. Bất cứ khi nào nó tấn công tôi, nó làm cho tôi phải khiếp sợ, vì thế, dần dần tôi quyết định lấy mạng hắn, để có thể thoát khỏi cặp mắt kinh tởm đó mãi mãi…
Thời điểm đó đã đến rồi. Anh đừng tưởng tôi điên. Người điên thì không hề biết làm gì cả. Nhưng hãy xem tôi đây, anh sẽ thấy tôi đã hành động khôn ngoan như thế nào, với sự thận trọng, sự khôn ngoan và sự giả vờ điêu luyện của mình. Tôi chưa bao giờ đối xử tử tế với hắn như suốt cả tuần lễ trước khi tôi giết hắn. Và cứ mỗi khuya, tôi nhẹ nhàng mở chốt cửa phòng hắn. Khi cái cửa được hé ra, tôi đặt vào trong đó một cái đèn lồng kín, phải thật kín để không một ánh sáng nào có thể lọt ra ngoài, rồi tôi thò đầu vào…Chắc anh sẽ cười nhạo khi thấy tôi xảo quyệt như thế phải không? Tôi di chuyển rất thận trọng để không quấy rầy giấc ngủ của hắn. Tôi mất cả tiếng đồng hồ mới đặt lọt cái đầu mình trong khe cửa và thấy hắn đang nằm trên giường. A ha, một người điên thì làm sao có thể khôn ngoan như tôi thế này chứ? Và rồi, khi đầu tôi đã nằm gọn trong phòng, tôi vặn cái đèn lên từ từ, từ từ, phải thật thận trọng vì cái bản lề nó cứ kêu kọt kẹt. Tôi vặn đèn vừa đủ cho một tia sáng nhỏ chiếu thẳng vào cặp mắt tham lam đó.
Và cứ bảy đêm dài liên tiếp, vào khoảng giữa khuya tôi cứ lập lại hành động này. Nhưng cặp mắt của hắn lúc nào cũng nhắm, vì vậy tôi không thể thực hiện được gì cả. Bởi vì không phải hắn, không phải ông già này đã làm tôi đau khổ, mà chính là cặp mắt đáng nguyền rủa của hắn! Và cứ mỗi buổi sáng, khi một ngày mới bắt đầu, tôi lại táo bạo đi vào phòng hắn, can đảm nói chuyện với hắn, ngọt ngào gọi tên hắn, và điều tra xem hắn đã trải qua một đêm như thế nào. Chắc anh nghĩ rằng hắn là một ông già rất sâu sắc? Và quả thật, hắn đã nghi ngờ tôi, cứ mỗi đêm, vào khoảng mười hai giờ khuya, đã nhìn trộm khi hắn đang ngủ.
Vào đêm thứ tám, tôi mở cửa phòng thận trọng hơn bao giờ hết. Sự chuyển động của kim phút đồng hồ còn nhanh hơn cả sự chuyển động của tôi nữa đấy chứ! Những đêm trước tôi chưa hề cảm nhận được sự thông minh của mình như đêm nay. Tôi không thể kìm chế được cảm xúc chiến thắng khi nghĩ rằng tôi, ở đây, đang mở cánh cửa này, từng chút một, vậy mà hắn nằm đó, thậm chí còn không dám mơ về hành động bí mật hay những suy nghĩ của tôi nữa!
Tôi bật cười thầm vì ý nghĩ này, và có lẽ hắn đã nghe thấy, vì đột nhiên hắn cử động trên giường như thể giật mình. Chắc anh nghĩ rằng tôi sẽ chuồn à? Không bao giờ! Căn phòng của hắn tối như bưng, bóng đêm dày đặc bao quanh ( mọi cánh cửa đều được đóng vì sợ ăn trộm), vì thế tôi chắc rằng hắn sẽ không tài nào thấy được cửa phòng bị mở, và tôi đẩy cánh cửa từ từ, từ từ…
Tôi đã thò được đầu vào, và sắp sửa vặn đèn lên. Khi ngón tay tôi trượt trên cái chốt nhỏ, thì đột nhiên lão bật dậy trên giường, la to:” Ai đó?”
Tôi im re không nói gì cả. Trong suốt một tiếng đồng hồ tôi không hề động đậy, và cũng không hề nghe thấy tiếng hắn nằm xuống. Hắn vẫn cứ nằm trên giường nghe ngóng, như chính tôi đã làm hằng đêm, lắng nghe cái chết rình rập trên tường…
Lúc này tôi nghe một tiếng rên khe khẽ, tôi biết đó chính là tiếng rên của nỗi sợ chết. Đó không phải là tiếng rên vì đau đớn hay khổ sở, không, đó chính là âm thanh bị kìm nén dâng lên từ tận đáy tâm hồn khi nó chứa quá nhiều nỗi sợ hãi. Tôi biết điều này rất rõ. Vì có nhiều đêm, ngay giữa khuya, khi mọi vật đã yên giấc, âm thanh đó phát ra từ chính ngực tôi, rất mạnh, cùng với tiếng vang dội và nỗi sợ hãi khủng khiếp đã làm tôi hoang mang. Tôi đã nói rằng tôi biết điều này rất rõ, tôi biết những gì hắn đang cảm nhận, và thấy tội nghiệp cho hắn, mặc dù tôi cười thầm trong bụng. Tôi biết rằng hắn đang nằm trằn trọc, vì hắn cứ trở mình trên giường kể từ khi nghe thấy tiếng động nhẹ đó. Nỗi sợ hãi trong hắn càng dâng lên, hắn đã cố gắng tưởng tượng rằng không có điều gì cả, nhưng hắn không thể. Hắn nhủ thầm: “ Không có gì đâu, chỉ là tiếng gió của ống khói thôi mà”, “ chỉ là tiếng chuột chạy ngang qua sàn thôi”, hay “ chỉ là tiếng dế rúc mà thôi!” Vâng, hắn đã tự trấn an mình bằng những phỏng đoán trên, nhưng hắn nhận ra rằng tất cả đều vô ích!
Tất cả đều vô ích, bởi vì Thần Chết, trên đường tiến về phía hắn đã hăm doạ phủ bóng đen ghê tởm lên hắn. Và cái cảm giác chết chóc của cái bóng đen không thể cảm nhận đó hình như đã khiến hắn cảm thấy có sự hiện diện của cái đầu tôi ở trong phòng, mặc dù hắn chẳng nghe thấy gì cả.
Khi đã kiên nhẫn chờ đợi một thời gian khá lâu mà không nghe thấy tiếng hắn nằm xuống, tôi quyết tâm vặn cái đèn lên từ từ, từ từ…Anh không thể tưởng tượng nỗi cái cảm giác lén lút khi mở đèn của tôi như thế nào đâu! Cuối cùng một tia sáng nhỏ, giống như sợi tơ nhện, phát ra từ khe hở và chiếu thẳng vào cặp mắt ghê tởm của hắn.
Con mắt hắn mở to đến nỗi tôi trở nên kinh tởm khi nhìn vào nó. Tôi thấy rõ ràng, con mắt màu xanh mờ đục phủ bởi một lớp màng làm tôi ớn lạnh đến tận xương tuỷ. Tôi không thấy gì khác ngoài khuôn mặt và con người hắn, vì vậy theo bản năng tôi đã hướng chính xác cái tia sáng lên chính cái nơi đáng nguyền rủa đó. Có phải tôi đã nói rằng cơn điên không tạo ra sự sai lầm nào khác ngoài sự nhạy bén của các giác quan? Vâng, giờ đây trong tai tôi vang lên một thứ âm thanh nhanh, nhỏ, đều đều như tiếng cái đồng hồ tạo ra khi nó được bao phủ bởi lớp vải. Tôi biết âm thanh này rất rõ, nó chính là nhịp đập của trái tim hắn. Nó làm tăng sự giận dữ trong tôi như tiếng trống động viên lòng can đảm của người lính.
Tuy nhiên tôi vẫn cố kìm chế và đứng yên. Tôi ngừng thở. Tôi giữ cái đèn bất động. Tôi cố gắng làm sao để giữ cái tia sáng đó suốt đêm. Trong lúc đó tiếng gõ của trái tim cứ tăng lên, càng lúc càng nhanh, và mỗi lúc một to hơn. Lúc này nỗi sợ của hắn chắc hẳn là rất kinh khủng và cũng dữ dội như vậy. Anh có để ý rằng tôi đã nói là tôi cũng rất sợ? Và bây giờ, ngay giữa đêm sâu tĩnh mịch, giữa cái yên lặng đáng sợ của ngôi nhà cổ kính, tiếng động kì lạ như vậy đã kích thích nỗi sợ hãi không thể kìm chế được trong tôi. Tuy nhiên trong một lúc tôi đã kìm chế được và vẫn đứng yên. Nhưng nhịp đập của trái tim hắn cứ to dần, to dần. Tôi nghĩ rằng chắc hẳn nó phải vỡ ra mất. Và bây giờ, một nỗi lo lắng mới lại xâm chiếm lấy tôi, đó là lo sợ những nhà bên cạnh sẽ nghe thấy…
Thời điểm lấy mạng hắn đã đến rồi. Vặn to đèn lên, tôi thét lên một tiếng và lao vào phòng. Hắn chỉ kịp kêu một tiếng, chỉ một tiếng thôi! Rồi trong chốc lát tôi kéo lê hắn xuống sàn, rồi kéo cái giường nặng đè lên hắn. Tôi cười hớn hở khi đã làm xong việc đó. Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng đập của trái tim hắn lại tiếp tục với một âm thanh nghẹt thở. Tuy nhiên điều này không chọc tức được tôi, vì sẽ chẳng ai nghe thấy gì sau những bức tường này cả. Rồi cuối cùng nó cũng tắt. Hắn đã chết. Tôi kéo giường ra và kiểm tra xác chết. Vâng, hắn đã chết hoàn toàn! Tôi đặt tay lên tim hắn và để yên đó vài phút. Không còn nhịp đập nào nữa, hắn đã chết thật rồi! Vậy là cặp mắt khủng khiếp đó không còn quấy rầy tôi nữa!
Nếu anh vẫn cứ nghĩ rằng tôi bị điên, anh sẽ thấy mình sai lầm khi thấy sự thận trọng khéo léo mà tôi đã làm để che giấu cái xác chết đó như thế nào. Đêm đã tàn, tôi hành động vội vã, nhưng vẫn giữ yên lặng. Trước tiên tôi chặt cái xác ra. Tôi chặt đầu hắn trước, rồi đến tay và chân. Rồi tôi gỡ ba tấm ván từ sàn nhà ra, đặt tất cả mấy thứ đã chặt vào đó, rồi ráp chúng lại như cũ, một cách khéo léo, xảo quyệt đến nỗi không một con mắt nào, kể cả mắt hắn, có thể phát hiện ra điều gì cả. Không có gì cần phải lau chùi, không có dấu vết nào hay bất cứ vết máu nào cả. Tôi đã rất thận trọng về việc này mà. Chỉ cần một cái chậu là có thể thực hiện được tất cả, hahahaha…
Khi tôi kết thúc những việc này thì đã gần bốn giờ sáng. Trời vẫn tối như còn khuya. Khi chuông đồng hồ gõ đếm thời gian thì cùng lúc đó có tiếng gõ cửa phía ngoài. Tôi đi xuống mở cửa với tâm trạng thanh thản, vì bây giờ tôi còn sợ gì nữa chứ?! Ba nhân viên cảnh sát bước vào, giới thiệu bằng giọng lịch sự. Tiếng thét giữa khuya đã bị người hàng xóm nghe được và truyền đến đồn cảnh sát, vì vậy họ cử mấy nhân viên đến kiểm tra giả thuyết này.
Tôi cười, vì tôi phải sợ gì nữa chứ? Tôi chào họ. Tôi nói rằng tiếng la đó chính là giấc mơ của tôi. Tôi nói ông cụ đã về quê. Tôi dẫn họ đi tham quan khắp nhà. Tôi để họ kiểm tra mọi ngõ ngách. Cuối cùng tôi dẫn họ vào phòng của hắn. Tôi mang ghế vào phòng, mời họ ngồi xuống nghỉ ngơi. Trong khi đó, với sự táo bạo điên cuồng vì sự thành công của mình, tôi đã đặt ghế mình ngay lên chính cái nơi mà bên dưới giấu cái xác của tên xấu số đó!
Ba nhân viên cảnh sát rất hài lòng. Hành động của tôi đã thuyết phục họ. Tôi cảm thấy thoải mái và dễ chịu. Họ ngồi nói chuyện về những điều vẩn vơ, trong khi tôi đáp lại một cách vui vẻ. Nhưng, cuối cùng tôi nhận ra mình đang trở nên mệt mỏi và mong cho họ mau về. Đầu óc quay cuồng, tôi tưởng tượng như có tiếng chuông vang lên trong tai, nhưng họ vẫn cứ ngồi trò chuyện. Tiếng vang trở nên rõ ràng hơn. Nó cứ vang lên và mỗi lúc một rõ. Tôi nói chuyện tự do hơn để quên cái cảm giác đó đi, nhưng nó vẫn tiếp tục cho đến khi tôi nhận ra rằng âm thanh này không phải nằm trong tai tôi.
Không nghi ngờ gì nữa mặt tôi đang trở nên tái nhợt, nhưng tôi nói chuyện nhanh hơn và với giọng mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên âm thanh đó cứ tăng lên, trời ơi tôi có thể làm gì đây? Nó là một thứ âm thanh nhanh, nhỏ, đều đều, càng giống cái âm thanh mà chiếc đồng hồ tạo ra khi nó được bọc bởi một lớp vải. Tôi thở gấp, tuy nhiên ba nhân viên cảnh sát không hề nghe thấy gì. Tôi nói nhanh hơn, mãnh liệt hơn nhưng tiếng ồn vẫn cứ tăng đều đều. Tôi đứng dậy và tranh cãi về những chuyện vặt, với giọng to và cử chỉ khoa chân múa tay rất dữ dội, nhưng âm thanh đó vẫn cứ tăng đều đều. Tại sao nó không biến đi chứ? Tôi đi tới đi lui trên sàn với những sải chân nặng nề. Tôi muốn điên lên như thể bị mấy nhân viên cảnh sát theo dõi, và âm thanh đó vẫn cứ tăng đều đều… Ôi lạy Chúa! Tôi có thể làm gì đây? Tôi sùi bọt mép, tôi nói sảng, tôi chửi thề, tôi lắc lư cái ghế mà tôi đã ngồi, chà xát nó lên mấy miếng ván, tuy nhiên tiếng ồn vẫn cứ vang khắp nơi và mỗi lúc càng gia tăng, to dần, to dần.. Ba nhân viên cảnh sát vẫn ngồi nói chuyện vui vẻ, và cứ cười… Họ không hề nghe gì ư? Ôi, không! Lạy Thượng Đế toàn năng! Họ nghe! Họ nghi ngờ! Họ biết! Họ đang nhạo báng sự sợ hãi của tôi! Tôi đã nghĩ như vậy, và đến bây giờ tôi vẫn nghĩ như vậy! Không có gì đau đớn hơn nỗi đau này! Không có gì chịu đựng hơn bằng sự nhạo báng này! Tôi không thể chịu đựng nổi những nụ cười giả tạo này nữa! Tôi cảm thấy rằng tôi muốn hét lên cho đến chết, và ngay cả bây giờ cũng vậy!!!
Nào, hãy nghe đây! To hơn, to hơn nữa đi!...
“ Kẻ hung ác!”, tôi hét lên, “đừng giả vờ nữa! Tôi xin thú nhận mọi tội lỗi! Gỡ mấy tấm ván ra đi! Đây, đây này! Đây chính là tiếng gõ của trái tim ghê tởm đó!”
Tiếng Nói Thật Của Lương Tâm - The Tell_Tale Heart
Posted by Sao Biển | | American Literature, Edgar Allan Poe, THE TELL-TALE HEART | 0 comment »
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


0 comment
Post a Comment