Translated by Vu Ngo Ngoc Yen & Le Vo Phuong Quyen - av30 QL2
----------------
Do biết rằng cô Mallard bị bệnh tim nên mọi người cố gắng báo tin chồng cô tử nạn càng nhẹ nhàng càng tốt.
Cô em gái Josephine báo tin cho cô bằng những câu đứt quãng úp mở để lộ sự giấu giếm. Ông Richards bạn của chồng cô cũng ở gần đấy. Ông có mặt tại toà soạn khi thông tin về thảm hoạ đường sắt được báo về với tên Brently Mallard đứng đầu danh sách thiệt mạng. Ông chờ bức điện tín thứ hai để đảm bảo rằng đó là sự thật và vội vàng ngăn lại bất cứ ai thông báo tin buồn này.
Không như nhiều phụ nữ khác, cô khá bình thản đón nhận hung tin. Bất ngờ, Mallard vỡ oà và qụy ngã vào vòng tay em gái mình. Khi nỗi tột khổ qua đi, cô lánh vào phòng và không muốn ai theo cả.
Đứng đối mặt với cửa sổ đang mở và một cái ghế rộng thoải mái, Mallard buông người xuống và ngồi lọt thỏm vào trong ghế. Cô hoàn toàn kiệt sức cả thế xác lẫn tâm hồn.
qua ô cửa vuông trước nhà, Mallard có thể nhìn thấy các ngọn cây cao rung mình đón mùa xuân mới. Cơn mưa xuân phả hơi mát lành vào không trung. Dưới đường, người bán hàng rong đang ê a rao bán. Những nốt nhạc ai đó ngân nga hát từ xa xa vọng đến tai cô hòa lẫn với vô số tiếng chim sẻ đang líu lo bên hiên nhà.
Phía tây, đối diện cửa sổ phòng cô, những đám mây vắt vẻo trên bầu trời xanh. Có lúc chúng chỉ chạm vào nhau, lúc lại xếp chồng lên nhau.
Người phụ nữ vô cảm tựa đầu lên nệm ghế ,chỉ có tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng. Cô như một đứa trẻ thiếp đi vì khóc nhưng vẫn tiếp tục thổn thức trong mơ.
Gương mặt trẻ đẹp và bình thản được tô điểm thêm những vết nhăn chứng tỏ cô có khả năng kiềm nén và hẳn sức chịu đựng rất tốt. Nhưng giờ đây có một ánh nhìn thẫn thờ hiển hiện trong mắt cô. Nó dán chặt vào những tảng mây ở đằng xa kia. Dường như đó không phải là ánh nhìn suy tư mà biểu lộ sự chấm hết của một ý nghĩ thông minh.
Có điều gì đó sắp xảy ra . Cô đang sợ hãi chờ đợi nó. Mallard không rõ nó là cái gì bởi nó thật mơ hồ và thậm chí không định nghĩa được cái tên. Nhưng cô lại cảm nhận được nó đang trườn ra khỏi bầu trời chạm tới cô qua âm thanh, mùi hương và cả màu sắc như ngập tràn cả không trung.
Lồng ngực cô bắt đầu phập phồng và xôn xao. Mallard nhận ra điều này đang dần xâm chiếm cô. Dù cố gắng dùng ý chí để đấu tranh đánh bại nó, song cô càm nhận sự bất lực của bản thân cũng như đôi bàn tay nhợt nhạt yếu ớt.
Khi cô sắp qụy ngã thì có một lời thì thầm bật ra. Đôi môi hé mở lặp đi lặp lại theo nhịp thở: “Tự do, tự do, tự do”. Ánh nhìn khó hiểu và vẻ mặt sợ hãi bay đi sau lời nói này. Đôi mắt trở nên tinh anh và rạng ngời. Nhịp tim cô nhanh hơn, một dòng máu ấm lan tỏa và toàn thân cô giãn ra.
Cô không ngừng hỏi liệu có hay không một niềm vui kỳ lạ đang xâm chiếm hồn mình. Chính nhận thức lạc quan và rõ ràng giúp cô xua đuổi ý nghĩ tầm thường.
Cô biết mình sẽ lại khóc khi nhìn thấy đôi tay gầy gò ân cần xếp lại trên thi thể của chồng; với gương mặt chưa bao giờ biểu lộ thương yêu với cô. Giờ nó đã bất động, tái xám và nhuốm màu chết chóc. Nhưng khoảnh khắc cay đắng ấy chóng qua đi, và cô thấy những chuỗi ngày sắp tới sẽ hoàn toàn thuộc về cô. Và cô mở rộng vòng tay chào đón chúng.
Những năm sắp tới cô sẽ không phải sống vì ai nữa, cô sẽ sống cho chính bản thân mình mà thôi. Sẽ không có sức mạnh nào ép cô sống cam chịu theo quan điểm mù quáng cho rằng những ông chồng bà vợ có quyền áp đặt mong muốn cá nhân lên người bạn đời. Cho dù với mục đích tử tế hay nhẫn tâm thì hành vi đó cũng được xem là tội lỗi Đó là điều cô nhận thức được trong khoảnh khắc sáng suốt nhất.
Thỉnh thoảng, cô cũng yêu chồng, nhưng thường thì không. Nào có hề gì đâu! Ôi tình yêu, tình yêu là ẩn số không có lời giải, có thể hiểu rằng vịêc cô đột nhiên nhận ra sự tự khẳng định bản thân là xung lực mạnh nhất mà cô đang có.
“Tự do! Linh hồn và thể xác!” Cô không ngừng nói thầm.
Josephine đang quỳ trước cánh cửa đóng chặt, van xin chị Mallard qua lỗ khoá “Chị Louise, mở cửa cho em đi! Em xin chị hãy mở cửa- Chị làm mình phát ốm mất. Chị đang làm gì thế Louise? Ôi trời mở cửa đi.”
“Đi đi. Chị không ốm được đâu.” Không đâu! Cô đang uống thuốc hồi sinh qua cửa sổ đang mở kia mà!
Trí tưởng tượng về những ngày tháng sắp tới đang chạy loạn trong tâm trí cô. Những ngày xuân, những ngày hè và còn nhiều ngày nữa sẽ thuộc về riêng cô mà thôi. Cô khấn nguyện mong cuộc sống sẽ dài hơn. Vậy mà chỉ mới hôm qua thôi cô còn rùng mình khi nghĩ rằng cuộc sống sao kéo dài như thế.
Mallard đứng dậy và mở cửa cho cô em gái nhiễu sự. Một niềm vui khải hoàn cuồng nhiệt trong mắt cô . Một cách vô thức Mallard coi mình như nữ thần chiến thắng. Cô khoác eo em gái rồi họ cùng nhau bước xuống lầu. Richards đang đứng đợi họ ngay bên dưới cầu thang.
Có ai đó đang mở khóa cửa trước. Ông Brently Mallard bước vào, người nhuốm chút bụi đường, mang theo balô và cây dù. Ông ấy ở xa hiện trường tai nạn và thâm chí không hề biết nó đã xảy ra. Ông ta sửng người trước tiếng khóc thét của Josephine. Richards nhanh chân bước lên để che ông ta lại khỏi tầm nhìn của vợ mình.
Nhưng Richards đã chậm chân mất rồi!
Khi các bác sĩ đến họ nói cô Mallard chết vì bệnh tim. Niềm vui đã giết chết cô.


0 comment
Post a Comment