Translated by Vu Thi Thanh Van AV30
Trời đã tối mịt, mọi người đã rời khỏi quán café, duy chỉ có 1 người đàn ông đứng tuổi vẫn còn nán lại ngồi dưới bóng râm của những tán lá do ánh đèn điện hắt vào. Ban ngày con đường đầy bụi bặm, nhưng về đêm bị lắng xuống bởi làn sương. Có lẽ vì thế mà người đàn ông ấy lại thích nán lại trễ hơn, vì ông bị điếc và giờ đây trời khá yên tĩnh vào buổi đêm nên ông cảm thấy khác lạ chăng. Hai anh bồi trong quán café biết rằng mặc dù ông là khách đàng hoàng, nhưng nếu ông say mèn thì có thể quịt luôn tiền rượu. Do đó họ vẫn đang canh chừng ông.
“Tuần trước, lão ấy đã cố tự vẫn,” 1 anh bồi lên tiếng.
“Sao vậy?”
“Lão ấy tuyệt vọng”
“Nhưng vì điều gì?”
“Chả vì gì cả.”
“Sao anh biết là chẳng có gì?”
“Lão có nhiều tiền mà.”
Rồi họ ngồi lại tán dóc tại 1 cái bàn sát tường gần cửa, nhìn những chiếc bàn trống ngoài thềm và cả chiếc bàn dưới bóng râm của ông lão. Một cô gái trẻ cùng anh lính đi ngang qua trên đường. Ánh đèn đường khẽ phản chiếu lấp lánh trên con số bằng đồng nơi cổ áo quân nhân. Còn cô gái không choàng khăn đội đầu, vội vã đi nép bên anh lính.
“Chắc lính tuần sẽ bắt anh ta,” 1 anh bồi nói.
“Thì đã sao nếu anh ta có được cái anh đang theo đuổi?”
Vẫn tốt hơn nếu anh ta tránh đi xuống phố bây giờ. Lính tuần sẽ bắt anh ngay. Tôi thấy bọn họ mới đi ngang qua đây chừng 5 phút.”
Ông lão vẫn ngồi đó, ông gõ nhẹ ly rượu cạn vào đế lót ly. Anh bồi trẻ hơn lại chỗ ông lão.
“Ông cần gì sao?”
Ông lão nhìn anh rồi nói, “ Thêm 1 Brandy”
“Ông sẽ say mất,” anh bồi nói. Nhưng ông lão lại nhìn anh, và rồi anh quay đi.
“Lão ấy chắc ở đây cả đêm quá,” anh bồi trẻ nói với đồng nghiệp. “Tôi buồn ngủ lắm rồi. Tôi chưa bao giờ được lên giường trước 3 giờ sáng. Lẽ ra ổng tự vẫn quách vào tuần trước cho rồi.”
Rồi anh bồi cũng lấy 1 chai Brandy và 1 cái đế lót ly khác từ quầy bên trong quán. Anh đến bàn của ông lão, để cái đế lót xuống bàn và rót 1 ly đầy Brandy.
“Ông lẽ ra nên chết quách vào tuần trước cho rồi,” anh bồi nói với ông lão điếc. Ông lão chỉ ra dấu bằng ngón tay, “ Thêm một ít nữa”, ông nói. Nhưng anh bồi cố tình đổ thật đầy ly, đến tràn cả rượu ra cái đế lót ly. “Cảm ơn,” ông lão nói. Rồi anh bồi ta mang chai rượu cất lại trong quán, và tiếp tục câu chuyện phiếm với người đồng nghiệp.
“Ổng xỉn rồi,” anh bồi nói.
“Tối nào ông ấy lại chẳng say.”
“Sao ổng lại muốn tự sát nhỉ?
“Làm sao tôi biết.”
“Ổng tự tử bằng cách nào?”
“Treo cổ bằng 1 sợi dây.”
“Ai hạ ổng xuống?”
“Cháu gái ổng.”
“Tại sao họ cứu ổng nhỉ?
“Chắc vì sợ linh hồn của ổng.”
“Không biết ổng có bao nhiêu tiền?”
“Nhiều đấy.”
“Ông ta chắc cũng 80 rồi.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Tôi mong lão về nhà cho rồi. Tôi chưa bao giờ được đi ngủ trước 3 giờ sáng cả. Có ai lại đi ngủ vào giờ này kia chứ?”
“Ổng thức khuya vì ổng thích thế.”
“Lão đó cô đơn, nhưng tôi thì không. Tôi có vợ đang đợi ở nhà mà.”
“Ổng từng có vợ đó.”
“Vậy hả, 1 cô vợ chắc cũng không giúp gì thêm cho lão trong tình cảnh này.”
“Đừng nói thế. Có vợ vẫn tốt hơn chứ.”
“Nhưng đứa cháu gái đang sống với ổng. Chính cổ đã cứu ổng, anh nói thế mà.”
“Đúng rồi.”
“Tôi không thích rơi vào tình cảnh của lão. Gìa cả thật đáng ghét, vô dụng.”
“Không hẳn thế đâu.Ông đó gọn gàng. Nhìn xem, ổng uống rượu mà chưa hề để đổ ra ngoài kể cả lúc say mèn.”
“Tôi chẳng quan tâm lão thế nào. Tôi cầu cho ổng về lẹ lẹ. Ổng không hề quan tâm đến những kẻ làm việc kiếm cơm như chúng ta.”
Ổng ngước mắt khỏi ly rượu nhìn qua bên kia quảng trường, rồi nhìn lại chỗ mấy anh bồi bàn.
“Thêm 1 Brandy,” ông nói cụt lũn, chỉ vào ly rượu cạn. Anh bồi đang hóng về sớm chạy lại chỗ ông lão.
“Hết rồi,” anh bồi trả lời cộc lốc theo kiểu mấy tên ngốc vẫn hay đối đáp với những kẻ say rượu hay người nước ngoài. “ Không phục vụ thêm, quán đóng cửa.”
“Thêm 1 ly,” ông lão lập lại.
“Không, hết giờ rồi.” Anh bồi lấy khăn lau cạnh bàn, và lắc đầu.
Ông lão đành đứng dậy, chậm rãi đếm mấy cái đế lót ly, lấy cái túi da đựng tiền xu khỏi ví để trả tiền rượu, và không quên bo cho anh bồi nữa peseta.
Anh bồi dõi theo ông lão bước xuống phố. 1 ông lão già khụ bước đi chệnh choạng, nhưng vẫn giữ được phong độ.
“Sao anh không để ổng ở lại uống thêm?” Anh bồi không vội hỏi trong lúc họ đang đóng cửa quán. “Chưa tới 2 rưỡi mà.”
“Tôi muốn về ngủ.”
“Trễ thêm 1 tiếng thì đã sao?”
“1 tiếng đồng hồ này có ý nghĩa với tôi hơn là với lão.”
“1 giờ cũng vẫn là 1 giờ thôi.”
“Anh nói chuyện như ông già vậy đó. Ổng có thể mua 1 chai về nhà uống mà.”
“Nhưng không giống như uống ở quán.”
“Đúng là không giống.” Anh bồi trẻ không muốn bất công với ông lão, chỉ là anh đang vội lúc này.
“Anh thì sao? Bộ không sợ về nhà đột xuất, trước giờ thường lệ à?”
“Anh giỡn mặt tôi hả?”
“Không, đùa thôi mà.”
“Không,” anh bồi đang mong về nhà sớm với vợ đáp lại. “Tôi có niềm tin. Tôi hoàn toàn tin tưởng.”
“Anh bạn có tuổi trẻ, niềm tin, và công việc. Chú em có mọi thứ đó,” anh bồi đứng tuổi nói.
“Thế ông anh thiếu gì nào”
“Tôi không có bất cứ thứ gì ngoại trừ công việc.”
“Anh cũng có mọi thứ tôi có kia mà.”
“Không đâu. Tôi không có niềm tin, và tôi cũng không còn trẻ.”
“Thôi nào, ngưng nói mấy chuyện vô bổ đó đi, lo đóng cửa quán cho rồi.”
“Tôi thuộc về những kẻ thích nán lại trễ nơi cái quán này,” anh bồi đứng tuổi nói tiếp. “Những kẻ không muốn về nhà, và chỉ thích ánh sáng vào buổi đêm.”
“Tôi thì muốn về nhà và đi ngủ thôi.”
“Chúng ta thật khác biệt,” anh bồi lớn tuổi hơn nói. Anh cũng vừa thay đồ về nhà xong. “Không phải chỉ là vấn đề tuổi trẻ hay niềm tin mặc dù những thứ đó rất đẹp đẽ. Hàng đêm tôi vẫn ráng nán lại thêm vì chắc vẫn có ai đó cần đến quán café này.”
“Có mấy cái hầm rượu mở cửa suốt đêm mà.”
“Vậy là chú em không hiểu rồi. Đây là 1 quán café sạch sẽ, dễ chịu. Nó sáng sủa. Ánh đèn tuyệt đẹp, và ngay cả bóng của những tán lá nữa.”
“Thôi chào nhé,” anh bồi trẻ cất tiếng.
“Ừ, chào chú em.” Sau khi đã tắt hết các ngọn đèn , anh bồi đứng tuổi tiếp tục câu chuyện tự xự của mình. Ánh sáng hẳn là cần, sạch sẽ và dễ chịu cũng cần ở nơi đây. Chắc chắn là không cần đến âm nhạc. Hay cần đứng trước 1 quán bar với đầy vẻ phong độ, dù những thứ đó chỉ diễn ra trong vài giờ đồng hồ. Anh ta lo sợ điều gì? Không phải là nỗi sợ hãi. Chỉ là 1 thứ hư vô mà anh cảm thấy rất rõ. Tất cả là 1 sự hư vô, và con người cũng hư vô nốt. Nó, hư vô, vẫn là nó, và ánh sáng là thứ duy nhất nó cần đến, chắc hẳn cả sự gọn gàng và ngăn nắp nữa. Nhiều người sống trong hư vô, nhưng không cảm thấy nó. Nhưng riêng anh thì hiểu, không có gì là hoàn hảo cả, và hoàn hảo cũng chỉ là hư không. Lạy hư vô chúng con ở trên hư vô, chúng con nguyện hư vô cả sáng nước hư vô trị đến vâng ý hư vô dưới đất cũng như trên hư vô vậy. Xin hư vô cho chúng con hằng ngày dùng đủ và tha thứ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có hư vô, lại chớ để chúng con sa chước hư vô bèn chữa chúng con cho khỏi hư vô; hư vô. Kính mừng hư vô đầy hư vô. Anh bồi mỉm cười, dừng trước 1 quán bar có cái máy đang pha café.
“Anh uống gì?” người pha rượu hỏi.
“Không gì cả.”
“Lại 1 gã điên,” gã pha rượu quán bar đáp rời quay vô.
“1 tách café nhỏ,” anh bồi yêu cầu.
Gã bán rượu rót cho anh 1 tách.
“Ánh đèn ở đây rất sáng, và dễ chịu, nhưng bar này không thanh nhã, gọn gàng,” anh bồi nhận xét.
Gã pha rượu nhìn anh nhưng không nói gì. Đã quá khuya cho những cuộc nói chuyện thế này.
“Anh cần thêm 1 copita chứ?” gã pha rượu hỏi.
“Không cảm ơn.” Rồi anh bồi ra về. Anh hoàn toàn không ưa mấy quán bar hay hầm rượu. 1 quán café sáng sủa, gọn gàng như 1 thứ rất khác biệt. Giờ đây không nghĩ ngợi gì thêm, anh sẽ về nhà ngủ. Anh sẽ đặt mình lên giường và cuối cùng khi bình minh lên anh sẽ chìm vào giấc ngủ. Rút cuộc, anh tự nhủ, đó chỉ là chứng mất ngủ, nhiều người cũng bị như vậy mà.


0 comment
Post a Comment